Đăng ký

Tham gia : 2015-03-21
Bài gửi : 5
Point : 7
Nhận thích : 3
Tường Bài viết Kết bạn Chặn

[Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.


Divide And Fight.
Nhóm tác giả: Quân Đoàn Sói
Thể loại: Đô thị - kỳ ảo.





Giới thiệu:

Admin VipTruyen.Vn là thằng trời đánh, thánh đâm. Sau một lần chơi Divide and Fight, hắn bị trời đánh nên xuất hiện dị năng.

Hắn sẽ làm gì nếu như có khả năng sử dụng các kỹ năng của các tướng trong game Divide and Fight ở hiện thực.

Là cứu vớt thế giới, hay hủy diệt thế giới?

Là yêu một người con gái, hay là xây dựng hậu cung?



Chương 1: Divide and Fight SV 1.06e


Bấm vào để xem:
Chương 1: Divide and Fight SV 1.06e

Màn đêm 11 giờ đã đen kịt màu, nhưng không hề yên tỉnh. Bởi những giọt mưa nặng trĩu đổ đang trút xuống ầm ầm xung quanh. Nếu như cơn mưa này xuất hiện ở ban ngày, thì rất nhiều người sẽ thắc mắc và bàn tán về nó. Phải biết rằng, lúc này là đầu tháng ba, những cơn mưa to rất khó xuất hiện.

Ngồi trước màn hình máy tính, một thanh niên chừng hai ba, hai bốn tuổi chăm chú theo dõi từng chương truyện Nam Quốc Sơn Hà. Không như những tác phẩm được convert ở diễn đàn Tàng Thư Viên, hắn ta không hề đọc lướt mà đọc một cách kỹ càng.

Nam Quốc Sơn Hà là tác phẩm của Thư Sinh Đà Lạt, nội dung kể về một chàng thanh niên Nguyễn Bảo Châu xuyên về thế kỷ 18, và nhập vào con thứ hai của vua Thiệu Trị, tức vua Tự Đức – Nguyễn Dực Tông. Trong truyện, nhân vật chính vận dụng sự tiên tri và kiến thức của mình để biến một đất nước Việt Nam lạc hậu, cổ hủ thành một cường quốc năm châu. Có thể nói rằng, đây là một bộ truyện mạng xuất sắc, nóng hổi một thời của diễn đàn VipTruyen.Vn.

Khi những chương truyện cuối cùng của Nam Quốc Sơn Hà kết thúc, chàng thanh niên lắc mình một cái và lẩm bẩm:

“Hai ngày luyện truyện, cuối cùng cũng xong.”

Đối với hắn, việc đọc truyện này cực kỳ căm go. Ở tàng thư viên, hắn chỉ đọc lướt, đọc với phong cách nắm nội dung nhưng còn ở đây hắn không những đọc, mà còn phải nghiền ngẫm.

Hắn là một trong hai admin của diễn đàn văn học VipTruyen.Vn. Hiện tại, VipTruyen.Vn đang tổ chức cuộc thi Trường Thiên Tiểu Thuyết, mặc dù hắn không phải là ban giám khảo, nhưng hắn cần phải nắm rõ nội dung của những tác phẩm tham gia cuộc thi.

“Phàm Tiên Chi Lữ, Nam Quốc Sơn Hà đã xong, tiếp theo là tới Nhất Thống Thiên Hạ và Hành Trình Huyền Thoại…”

Hắn nhìn xuống góc phải màn hình, lúc này đã là 23h20, hắn thở dài rồi lẩm bẩm: “Thôi để mai rồi đọc tiếp…”

Hắn lẳng lặng nhìn máy tính. Một cảm giác ê chề, ảo não, thê lương hiện lên tâm trí của hắn.

Hắn cầm lấy điện thoại và nhắn tin:

“Nếu giờ này, em vẫn còn thức, thì anh sẽ…”. Hắn muốn ghi thêm: “chạy xe về thăm em”. Nhưng hắn nghĩ: “Lỡ như em con thức thì sao?”. Vậy nên hắn chỉ ghi tới dấu ba chấm rồi nhấn nút ‘Gởi Đi’.

5 giây sau.
10 giây sau.
30 giây sau.

Mọi thứ vẫn yên tĩnh, sự ồn ào vẫn xuất xứ từ cơn mưa. Lòng hắn vô cùng tê tái.

Một phút sau… Bỗng nhiên tiếng chuông tin nhắn vang lên. Hắn cầm điện thoại một cách mừng rỡ.

“Thì anh sẽ như thế nào?”

Nhìn những dòng tin nhắn, hắn mỉn cười:

“Anh sẽ mãi mãi yêu em!”

“Hi hi”. - Tin nhắn hồi âm trở lại.

“Sao em vẫn còn thức?”. -  Hắn tiếp tục gởi tin.

“Hôm nay, ba nhậu à!” Tin nhắn trả lời.

“Thức đêm dọn dẹp à, tội nghiệp thế”. - Hắn cảm thấy vô cùng thương tâm.

“Ngày mai chủ nhật, em không đi học, chứ không em đã ngủ rồi”. - Cô gái hồi âm.

……….

Hắn và em của hắn nói chuyện chừng hai mươi phút thì cuộc nhắn tin kết thúc. Nguyên nhân, ba của em đã ngừng nhậu và cô nàng phải dọn dẹp.

Khi cuộc nhắn tin kết thúc, hắn không hề buồn, hắn cảm thấy rất vui. Bởi vì em của hắn còn thức, bởi vì hắn còn có em. Nếu như không có em, hắn đã đi tìm hiểu “Sự Tồn Tại Của Linh Hồn”.

“Con người có linh hồn hay không?”. Hắn không biết, hắn rất muốn biết. Nhiều lúc, hắn muốn mạo hiểm đi tìm hiểu. Nhưng thời điểm bây giờ vẫn chưa phù hợp, bởi vì hắn còn có em – Phan Thị Ly Ly – một cô gái quan trọng trong cuộc đời của hắn.

--------------

Mưa to vẫn xối xả trên bầu trời, tiếng rào rào vẫn rầm rì khắp nơi.

Hắn không hề để ý. Trước khi đi ngủ, hắn muốn đánh một trận Divide and Fight phiên bản SV 1.06e (Phiên bản lựa chọn kỹ năng).

Nói về Divide and Fight, nó là một map game chơi trên nền tảng Warcaft, có thể coi như là sự kết hợp giữa DDay và Dota. Bản đồ của game có sự phóng túng và thiên về các combat như DDay, các skills của Divide and Fight lại có chiều hướng cân bằng như Dota.

Divide and Fight (D&F) được xây dựng dựa trên thể loại Aeon of Strife. Nhiệm vụ của người chơi là lựa chọn cho mình 1 trong 50 heroes mà map cung cấp. Trong D&F, người chơi sẽ được chia thành 2 phe là Eastern và Western, nhiệm vụ của cả 2 đội là bảo vệ thành trì của mình và phá nổ thành trì của đối phương. Để đạt được mục tiêu này, D&F đòi hỏi những từ những kĩ năng cơ bản như kiếm tiền, sử dụng skills cho đến mức độ cao hơn như phối hợp đồng đội, kết hợp các skills.

Trước khi Liên Minh Huyền Thoại ra đời, Divide and Fight gặt hái được khá nhiều thành công với cộng đồng  Custom Maps. Lúc đó số lượng người chơi map này trên Garena tăng liên tục theo từng ngày và nóng hơn cả game Dota. Một điểm đáng nói tới, đó là hệ thống ngôn ngữ của game. Ở đây, map đã được Việt Hóa hoàn toàn, bên cạnh đó tên các heroes (tướng) cũng gắn liền với những nhân vật quen thuộc như Thiên Lôi, Ma Cà Rồng...

Đối với quá trình phát triển của Divide and Fight, hắn không hề quan tâm, nhưng hắn biết Divide and Fight có 2 kiểu chơi. Đó là kiểu chơi “Chọn Nhân Vật” và kiểu chơi “Chọn Kỹ Năng”. Trong đó, “Chọn Nhân Vật” có nghĩa là người chơi chọn một nhân vật, mỗi nhân vật sẽ có bốn kỹ năng; còn “Chọn Kỹ Năng” là mỗi người chơi có thể chọn bốn kỹ năng từ vô số nhân vật.

Hắn không thích kiểu chơi “Chọn Nhân Vật”, bởi vì nếu chơi kiểu đó thì Liên Minh Huyền Thoại là sự lựa chọn tốt hơn.

Lúc này, hắn đã tạo phòng và chờ đợi. Khi số lượng người chơi đầy đủ, hắn nhấn nút “Start Game” (Bắt Đầu Game).

Khi game nhập cuộc, hắn toan định chọn chế độ xáo trộn nhân vật SD (chỉ chọn kỹ năng của một số tướng) thì tất cả người chơi bỗng nhiên thoát game. Mới đầu hắn rất bỡ ngỡ, không biết lý do tại sao. Sau khi nhấn Alt + Tab, màn hình trở lại trạng thái Deskop, hắn nhìn vào góc trái và phát hiện tín hiệu mạng đã bị ngắt.

Hắn bực mình lẩm bẩm:

“Trời mưa thì rớt mạng, mạng VNPT đúng là cùi bắp”.

Khi trở lại game, hắn toan định chơi. Nhưng bây giờ chỉ còn một mình hắn. Hắn ngẫm nghĩ: “Không lẽ rảnh rỗi đến mức chơi một mình”.

Lúc trước, hắn định chọn chế độ SD, nhưng do rớt mạng, người chơi thoát hết, thế nên hắn chưa kịp chọn. Theo hệ thống, nếu như người chơi không chọn chế độ sau khoảng một thời gian 8 giây thì hệ thống sẽ mặc định chế độ AP. Vì lẽ đó chế độ bây giờ là chế độ Chọn Tự Do (chọn kỹ năng của tất cả tướng).

Hắn là một con Cú Đêm, mạng lại rớt, đặc biệt là chán chơi một mình, hơn nữa trước đây hắn cũng đã chơi một mình nên bây giờ hắn muốn ngồi quan sát kỹ năng của một số tướng, nhằm tăng cường trình độ chơi game. Thật ra, hắn muốn dùng cách này để giết thời gian.

Thời gian dần dần trôi qua, hắn không hề biết trên trời đang tụ một đám mây đen to tướng. Thật ra dù hắn có nhìn lên thì cũng không thấy, bởi vì lúc này là ban đêm, huống chi dù hắn ngẩng đầu lên thì bên trên là mái tôn chứ không phải là bầu trời.

Khoảng chừng năm phút sau, đám mây đen giống như đã hội tụ đầy đủ năng lượng. Nó phát ra một tia sáng mãnh liệt.

“Chóa!”

Tia sét đánh mạnh vào mái tôn, sau đó nó lan tỏa thành nguồn điện xòe xòe, chớp chớp trên mái tôn. Nó chia thành vô số tia chớp, biến ảo như một quả cầu điện, đổ bộ xuống vị trí ngồi của hắn.

Trong khoảng khắc chưa tới một giây này, hắn chỉ thấy một nguồn sáng lóe lên, rồi lập tức bất tỉnh.

“Ầm, ầm”. Tia chớp đến trước, tiếng sấm động trời đến sau.

Màn đêm yên tỉnh, ánh đèn đã cháy, cầu chì bị nổ bay.

Mọi thứ chỉ còn lại mưa.

----------------------------

Chừng bảy giờ sáng, ngón tay của hắn rục rịch, mắt của hắn lờ đờ mở ra.

Một phút sau, hắn hoàn toàn tỉnh táo, bởi vì hắn phát hiện màn hình máy tính của minh đen thui thùi lùi. Hắn nhìn xuống CPU, nó vẫn bình thường, nhưng hắn ngửi thấy mùi khen khét.

Hắn nhìn lên cầu chì, nắp cầu chì đã bay đi. Không tin tà, hắn tìm nắp cầu chì, tìm một sợi thép. Hắn nối sợi thép vào nắp, sau đó gắn tạm thời lên ổ cầu chì.

Hắn khởi động máy tính… Không hề có tín hiệu.

Hắn không buồn, hắn cảm thấy ông trời sắp đưa cho hắn một di năng.

“Máy tính dính vào não; hay là khả năng xuyên việt tới thế giới điện ảnh, thế giới tiểu thuyết…” Lòng hắn ảo tưởng rào rực, bởi tình huống này chính là các pha mở đầu kinh điển của văn học mạng.

Hắn nhắm mắt, vận dung tinh thần.

“Một phút sau, hắn không thấy gì”.
“Mười phút sau, hắn vẫn ráng gân vận dụng”.
“Ba mươi phút sau, hắn thấy được một màu đen đen”.

Nhắm mắt đương nhiên phải thấy màu đen. Hắn tức giận, uất ức, buồn tê tái.

Hắn nhìn trở lại bộ máy tính bàn:

“Trời ơi, máy tính của ta!”.    

View user profile
Tầng 1 on 21/3/2015, 16:50
Tham gia : 2015-03-21
Bài gửi : 5
Point : 7
Nhận thích : 3
Tường Bài viết Kết bạn Chặn

Re: [Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.


Divide And Fight.
Nhóm tác giả: Quân Đoàn Sói
Thể loại: Đô thị - kỳ ảo.



Chương 2: Cắt cổ gà


Bấm vào để xem:


Hôm này là chủ nhật, trời âm u, không mưa, không nắng. Có lẽ đối với nhiều người, đây là khoảng thời gian tươi đẹp nhất. Nhưng đối với hắn, hôm nay sẽ là một ngày ác mộng.

Hắn không có máy tính, cho nên hắn phải ngồi tiệm nét. Thật ra, hắn biết CPU máy tính bị cháy đen như thế thì rất khó trở lại như xưa. Chẳng qua hắn không muốn nghĩ tới điềm xấu nhất. Trong máy tính của hắn chứa rất nhiều dữ liệu. Vẫn còn may cho hắn, mật khẩu của hắn đã được lưu một phần trên mediafire.com

Một ngày trôi qua, chủ nhật liền đến thứ hai. Khoảng chừng chín giờ sáng, hắn đi tới tiệm sửa máy tính, nhằm hỏi thăm tình trạng và tiến độ.

Không may cho hắn, CPU máy tính của hắn hoàn toàn hỏng. Nghĩa là tất cả dữ liệu đều đi tong.

Bước ra khỏi tiệm sửa máy tính, hắn lủi thủi quay trở lại phòng trọ. Phòng trọ của hắn và tiệm sửa máy tính cùng thuộc quận Hòa Hiệp Bắc, tỉnh Đà Nẵng, thế nên quãng đường cũng không xa.

Sau khi về tới phòng, hắn đặt mình xuống giường, rồi để tay lên trán.

“Sắp tới sẽ làm gì đây? Chẳng lẽ cứ sống như thế này?”.

Hắn ủ rũ giây lát. Khi ánh mắt của hắn lờ đờ, hắn chẳng phát hiện mình lim dim ngủ lúc nào chẳng hay. Bỗng nhiên, một tiếng “rột rột” vang lên, khiến hắn hé mắt, ngẩng đầu tìm vị trí ồn ào.

Khu vực mà hắn nhìn tới là chỗ sọt rác. Tại sọt rác có rất nhiều hộp cơm. Những hộp cơm này không đặt trong sọt rác, mà được dồn thành một đống, nằm bên cạnh sọt rác.

Hắn thấy, một con chuột. Không… là hai con. Chúng nó đang gặm nhấm, tìm thức ăn từ những hộp cơm bị bỏ rơi.

Hắn ngẫm nghĩ: “Bị trời đánh, tại sao dị năng không xuất hiện? Chẳng lẽ dị năng của ta là Giết Quái Thăng Cấp?”.

Trí tưởng tượng của hắn cực kỳ phong phú. Khả năng này xuất xứ từ việc đọc truyện online. Hắn biết, hắn cần phải thoát khỏi sự ảo tưởng, nhưng chính cuộc sống thực đã đưa hắn đi vào cuộc sống ảo.

Thời khắc này, hắn không nghĩ tới chuyện ảo tưởng. Hắn lặng lẽ cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm, rồi phóng mạnh tới vị trí của con chuột gần nhất.

“Bầm…!”

Mặc dù con chuột luôn cảnh giác, nhưng nó vẫn không thể chạy thoát. May mắn là nó ở cạnh bức tường, nên đa số phần lực và diện tích của chiếc mũ bị va vào tường.

Đáng tiếc, nó vẫn bị thương.

Hắn không ngờ là cú ném của mình lại chính xác và mạnh mẽ đến thế. “Chẳng lẽ lôi điện khiến ta mạnh mẽ hơn”. – Hắn lại tiếp tục ảo tưởng.

Hắn đi về phía con chuột. Hắn nhìn chú chuột dễ thương đang loay hoay, cố gồng sức để chạy trốn.

“Hi vọng kiếp sau, mi sẽ được làm người!” - Hắn biết sát sinh là tội lỗi, nhưng hắn nguyện nhận phần tội lỗi này để chú chuột thoát kiếp làm động vật.

“Bầm…!” Hắn nhặt lên mũ bảo hiểm, và đập vào người chú chuột.

Chú chuột đã ra đi.

Đột nhiên, hắn cảm thấy một nguồn năng lượng bay vào người của hắn.

Cực kỳ thoải mái!

Khi cơn thoải mái kết thúc, sức mạnh của hắn không hề gia tăng, thế nhưng hắn biết mình thật sự có dị năng. Hắn nhéo mạnh vào tay.

Đau! Thực sự không phải là mơ.

Hắn mừng rõ, hắn không ngờ là thế giới này cũng có dị năng, trước giờ hắn cứ nghĩ bản thân đang ảo tưởng. Hắn vội vàng rời phòng trọ, mượn xe tay ga của cô chủ, rồi chạy tới chợ Nam Ô. Hắn muốn kiểm tra một cách chính xác, mình thật sự có dị năng hay không.

-----------------------------

Khi tới chợ Nam Ô, hắn cầm số tiền hơn 2 triệu đồng tới khu vực bán gà vịt. Hắn dự định dùng số tiền này để mua gà, rồi sau đó giết quái thăng cấp. Có thể nói rằng, đây là tất cả gia sản của hắn. Việc làm của hắn vô cùng mạo hiểm, nhưng hắn biết: “Cuộc sống cần phải mạo hiểm”.

Hiện tại là đầu tháng ba, đã qua tết Ất Mùi, nên giá gà dao động từ 50.000 tới 80.000 VND/ 1kg. Có nghĩa là một con gà ta có giá khoảng chừng từ 120.000 đến 150.000 VND.

Vì cẩn thận, hắn chỉ mua một con gà và đem tới lò giết mổ.

Lò giết mổ là địa điểm giết gà thuê. Giá cắt tiết và nhổ lông gà là 15.000 đồng. Tuy nhiên, do hắn muốn tự tay giết gà, cho nên không thuê người khác.

Hắn nói: “Em muốn tập cắt cổ gà!”

Mới đầu, chủ lò thuê nghe hắn muốn tự giết gà liền không đồng ý. Nhưng khi thấy hắn trả 10.000 đồng thì ông ta lập tức đồng ý. Mặc dù chủ lò giết gà khó hiểu, nhưng hắn cũng không quan tâm nhiều.

Hắn cắt tiết gà, con gà vẫn còn sống; hắn chọc thêm vài dao, con gà liền chết tươi.

Ngay sau đó, một nguồn năng lượng tiến vào cơ thể của hắn.

Hắn cực kỳ thoải mái và sung sướng. Nỗi niềm không chỉ đến từ nguồn năng lượng mà còn đến từ tâm linh. Hắn biết, mình thật sự có dị năng. Mặc dù dị năng vẫn chưa rõ ràng.

Giết xong con gà, hắn không nhổ lông, mà gởi gà tại chỗ, rồi đi tới lại chỗ bán gà. Sau khi tới chỗ bán gà, hắn cò cưa mặc cả. Đặc biệt do hắn mua 15 con, nên giá mỗi con là 120.000 VND. Trong đó mỗi con đều nặng gần 2 kg, ngoài ra cũng có vài con nặng hơn 2 kg.

Hắn thanh toán 1,8 triệu, rồi mang gà đi giết.

1 con.
2 con.

Lại 1 con nữa.

Khi đến con thứ mười hai, hắn cảm thấy nguồn năng lượng đã tới điểm giới hạn. Giết tới con thứ mười ba, nguồn năng lượng bùng nổ và lan tỏa khắp cơ thể của hắn. Hắn biết mình đã thăng cấp.

Đột nhiên, một thứ gì đó xuất hiện trong đầu của hắn.

Hắn nhắm mắt, tập trung tinh thần.

Một bảng nhân vật xuất hiện trong đầu của hắn. Đó là bảng nhân vật trong Divde and Fight. Hắn thực sự khó có thể tin tương nhưng nó thực sự xuất hiện trong đầu của hắn.

“Không lẽ dị năng của ta không những thăng cấp, mà còn có thể sử dụng kỹ năng trong game.” Nghĩ như thế, cơ thể của hắn có chút run rẩy vì sự điên cuồng.

Hắn cố lấy lại bình tĩnh, nhưng tim hắn vẫn đập thình thịch.

Bàn tay của hắn cầm lấy ba con gà cuối cùng. Con dao trên tay run run theo nhịp cơ thể.

“Phứt, phứt, phứt!” Mỗi con một nhát, ba con ba nhát. Lần này hắn không cắt tiết, mà chặt thẳng đầu gà. Hắn cố găng giữ bình tĩnh, nhưng niềm vui khiến hắn không thể kiềm chế.

Hắn đứng lên, nhìn ông chủ lò giết mổ một lát, sau đó âm thầm cầm điện thoại.

“A lo, con nghe đây!”

“Chú Cường à, có chi không chú?”

“Cái gì, có thật không chú?”

“Dạ, dạ… con về ngay đây!”

Hắn cất đi điện thoại và đi tới ông chủ lò mổ.

“Anh ơi, em mua gà về làm tiệc, nhưng không ngờ người thân của em nhập viện đột ngột, thế nên bữa tiệc hôm nay phải hủy bỏ. Anh có thể mua lại số gà này giúp em được không?” Hắn đang nói láo, thế nhưng hắn chỉ nói là người thân, chứ không chỉ đích danh cha mẹ của mình. Hắn không muốn mang tội bất hiếu.

Ông chủ nghe vậy, nhìn hắn, rồi nhìn về phía đám gà.

“Em định để lại với giá với giá bao nhiêu”.

“Một 100.000 được không anh, em mua mỗi con tới 130.000 lận”.

“Không được em à, chỗ anh không có buôn bán gà. Huống chi gà của em đều đã cắt tiết, anh thấy em cắt tiết không được tốt cho lắm, nhiều con vẫn còn đọng máu. Anh thấy gia đình em có chuyện nên không muốn làm khó em. Nếu được thì để lại cho anh, mỗi con 60.000”.

Nghe ông chủ lò mổ nói thế, ánh mắt của hắn nhíu lại. Hắn tự tin với trình độ cắt cổ gà của mình. Nếu như không tính ba con bị chặt ngang đầu thì tất cả số gà ở đây đều đạt chuẩn. Nhưng hắn biết ông chủ đang tìm cách hạ giá, cho nên hắn cũng không tức giận. Hắn nói:

“Không được anh à, 60.000 đồng một con thì rẻ quá, nếu thế em đem về bỏ tủ lạnh cho rồi. 80.000 đồng, đồng thời không được lấy phí cắt cổ gà, được chứ anh?”.

“Không được em à, gà giết rồi khó bán lắm. Thôi được rồi, coi như là anh giúp em, 70.000 đồng nhé! Tất nhiên anh sẽ không lấy phí cắt cổ.”.

Hắn ngẫm nghĩ một lát, sau đó gật đầu. Thật ra, hắn không cần mặc cả, cũng không cần lấy cớ “người thân nhập viện”. Chẳng qua, hắn không phải là thằng ngu, cũng không muốn người khác nghĩ mình là thằng điên.

Ông chủ lò mổ không biết suy nghĩ của hắn. Khi ông ta thấy hắn gật đầu thì lòng liền cười vui vẻ.

…………

View user profile
Tầng 2 on 21/3/2015, 17:19
Tham gia : 2015-03-21
Bài gửi : 5
Point : 7
Nhận thích : 3
Tường Bài viết Kết bạn Chặn

Re: [Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.


Divide And Fight.
Nhóm tác giả: Quân Đoàn Sói
Thể loại: Đô thị - kỳ ảo.



Chương 3: Nghĩa Võ Đang muốn nghịch thiên.


Bấm vào để xem:

Sau khi đã thanh lý số gà, hắn nhận lấy 1 triệu 120 ngàn, rồi rời khỏi lò mổ. Nếu như tính thêm 320 ngàn đồng còn dư thì gia tài hiện tại của hắn là 1 triệu 440 ngàn.

Chỉ là hắn không quan tâm tới điều này, lúc này hắn muốn đi tới một nơi vắng vẻ để thăm dò dị năng. Địa điểm lý tưởng để thí nghiệm chính là bờ biển gần chợ Nam Ô.

Hơn một phút sau, hắn đi tới bờ biển. Duỗi mắt nhìn xung quanh, hắn phát hiện nơi này cực kỳ vắng vẻ. Chuyện này có lẽ do bây giờ sắp tới trưa đứng bóng. Mặc dù như thế, hắn vẫn cẩn thận tìm một vị trí cực kỳ khuất người.

Khi chọn lựa được một vị trí thích hợp, hắn tập trung tinh thần và niệm bảng nhân vật. Không như lúc ở lò mổ gà, lúc này bảng nhân vật xuất hiện nhanh hơn, có lẽ là do hắn “đi quen đường”, cũng có thể là do hắn niệm “bảng nhân vật”.

Nhìn 96 nhân vật trong game, hắn bắt đầu quan sát từng nhân vật. Đúng như hắn dự đoán, mỗi nhân vật đều có bốn kỹ năng. Thế nhưng cũng có một số ít nhân vật chỉ có ba kỹ năng, điều này có lẽ do đây là phiên bản Chọn Kỹ Năng SV.

Khoảng chừng mười phút sau, hằn hầu như quan sát hết các kỹ năng. Đáng lẽ hắn cũng không cần quan sát, bởi vì hắn đều biết những kỹ năng của nhận vật, chính xác là hắn muốn nắm giữ dị năng của mình một cách cẩn thận.

Khi hắn lên cấp, hắn có 1 Điểm Cộng, điểm cộng này là điểm dùng để học kỹ năng, hoặc gia tăng tố chất của cơ thể. Tất nhiên, hắn không ngu ngốc đem điểm cộng để gia tăng tố chất.

“Học kỹ năng gì đây, học kỹ năng gì đây?”

Giờ khắc này, hắn cực kỳ đau đầu. Điểm Cộng cực kỳ quý giá, hắn cần phải học một kỹ năng vô cùng thực dụng.

“Kỹ năng 3 của Đạo Tặc, nó có thể gia tăng số vàng khi giết quái. Không được, không được, giết quái không nhận được vàng, kỹ năng này quá vô bổ.”

“Kỹ năng 4 của Hồn Ma, nó có thể tàng hình sau 3 giây. Không được, không được, học kỹ năng này, ta sẽ tàng hình, sẽ biến thành hồn ma, như vậy không bị cơ quan nhà nước xẻo thịt thì cũng bị lột da. Huống chi kỹ năng 4 yêu cầu đẳng cấp 6. Đẳng cấp hiện tại của ta mới là 2”.

“Kỹ năng 3 của Thây Ma, kỹ năng này có thể đánh người khác trong trạng thái tàng hình. Ta có thể dùng kỹ năng này để đi ăn trộm. Không được, không được, kỹ năng này chỉ tàng hình 4.5 giây. Chừng đấy thời gian thì chẳng làm được cái gì cả. Huống chi ta cũng không thể ăn trộm. Ta là thanh niên nghiêm túc a!”.

…..

“Kỹ năng gì đây, kỹ năng gì đây? Một điểm cộng quá ít, kỹ năng nào có thể khiến ta thăng cấp đây”.

“Kỹ năng triệu hoán… Đúng rồi… Là kỹ năng triệu hoán. Ta sẽ triệu hoán binh lính, sau đó giết binh lính để thăng cấp. Như vậy có được không ta… Trong game quy định không thể đánh giết đồng đội…. Aiii, mạo hiểm thôi, phải biết rằng đây là thế giới hiện thực; cha ta, ta còn đánh được, huống chi là đồng đội… Tội lỗi, tội lỗi, ta không có ý định “đá banh”, ta chỉ ví dụ thôi”.

“Ây da, kỹ năng nào cũng không thực dụng ở Cấp 2. Thôi thì mạo hiểm vậy!”.

“Chỉ là triệu hoán binh lính có bốn kỹ năng. Đó là kỹ năng 2 Xác Ướp Hồi Sinh của Xác Ướp Ai Cập, kỹ năng 1 Hạt Giống của Thần Rừng, kỹ năng 3 Chức Không Ma Diệm của Tử Thần và kỹ năng 4 Thiên Ngoại Lưu Tinh của Vua Pháp Thuật”.

“Kỹ năng triệu hóa của Xác Ướp Ai Câp và Tử Thần cần phải thi triển ở địa điểm có xác chết, như vậy là không phù hợp; huống chi chúng nó là xác chết, bọn chúng đã chết, ta đánh chết bọn chúng cũng không biết có thu được năng lượng hay không. Còn kỹ năng của Thiên Ngoại Lưu Tinh của Vua Pháp Thuật yêu cầu tới đẳng cấp 6; dù cho là ta có học được đi chăng nữa thì quái vật Big Inferno cũng quá trâu, e rằng ta đánh không nỗi”.

“Vậy thì chỉ còn kỹ năng Hạt Giống của Thần Rừng. Kỹ năng này là kỹ năng gieo hạt giống, mỗi hạt giống gieo xuống đất sẽ biến thành Ma Cây. Ở bậc 1, kỹ năng này có thể gieo được 2 hạt giống, khi Ma Cây xuất hiện thì nó sẽ có 100 sinh lực + 18% sinh của bản thân người gieo; đồng thời Ma Cây sẽ có sát thương 24 + 2% sát thương của người gieo”.

Nghĩ tới sát thương và sinh mệnh, hắn lập tức quan sát trạng thái của bản thân trong bảng nhân vật. Hiện tại, trạng thái của hắn là:

Sinh mệnh: 200
Năng lượng tinh thần: 400
Sức mạnh: 200 (Cường lực)
Tốc độ: 200 (Thân pháp)
Trí tuệ: 400 (Tinh thần)

Khi nhìn thấy trí tuệ của mình là 400, hắn có chút sửng sốt: “Không lẽ ta là tướng trí tuệ. Chắc không phải đâu, ta chẳng cảm thấy mình thông minh chút nào cả… Aiii…Aiii… Chắc trí tuệ là tinh thần đây mà… Tinh thần ảo tưởng của ta cũng không phải thấp… ha ha ha…”.

Dừng lại việc ảo tưởng, hắn suy ngẫm một lát, rồi đấm thẳng về phía trước. Tiếng gió vù vù vang lên, hắn cảm thấy cú đấm của mình vô cùng mạnh mẽ. Nếu hắn đoán không lầm, cú đấm của mình đã đạt tới mức 200 kg. Hắn ngẫm nghĩ: “Không lẽ số liệu của người bình thường đều là 100”.

Hắn còn dự đoán, tốc độ 200 là 20 mét/giây. Nhưng khi hắn kiểm tra thì tốc độ của mình chỉ ở mức 10 m/s.

Hắn cũng cảm thấy khó hiểu: “Tại sao số liệu trong hiện thực lại khác số liệu trong game đến thế? Thông thường, tướng trí tuệ trong game có số liệu là trí tuệ 30, sức mạnh 15, tốc độ 15. Aiii… Chắc có lẽ đây là hiện thực chứ không phải là game.”

Sau khi đã kiểm tra số liệu của cơ thể, hắn quyết định học kỹ năng Hạt Giống. Ánh mắt của hắn nhắm lại, sau đó điểm vào kỹ năng Hạt Giống. Ngay sau đó, Điểm Cộng duy nhất của hắn liền biến mất, đồng thời não của hắn tiếp thu một luồng tri thức và năng lượng kỳ dị.

Hắn không hề thoải mái chút nào. Hắn cảm thấy rất đau đớn. Tuy nhiên, sự đau đớn này giống như bị ai đó tát mạnh vào đầu, chứ nó chưa đau đến mức chết lên chết xuống. Khoảng chừng một phút sau, nguồn năng lượng và tri thức biến mất, lúc này hắn có cảm giác: “Bất cứ lúc nào, hắn cũng có thể sử dụng kỹ năng Hạt Giống”.

Nhưng khi hắn lên tinh thần, chuẩn bị sử dụng kỹ năng thì hắn phát hiện bản thân lại không có hạt giống.

“Được rồi, không có hạt giống thì ta đi tìm hạt giống”. Nghĩ như thế, hắn liền đi tới một bụi cậy, rồi hái vài quả dại.

Khi đã có quả dại, hắn trở lại vị trí cũ.

Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, tay trái của hắn cầm 2 quả dại, tay phải của hắn cẩm một khúc cây.

Hắn vung quả dại về phía trước, vận dụng tinh thần và sử dụng kỹ năng Hạt Giống. Ngay lập tức, năng lượng của hắn giảm đi 120 điểm. Đồng thời tại thời điểm quả dại rơi xuống đất, nó tạo ra một vụ nổ nhỏ và hai con Ma Cây liền xuất hiện.

Mặc dù đã lên tinh thần, nhưng khi Ma Cây xuất hiện, ánh mắt của hắn cũng rất ngạc nhiên. Đáng tiếc, sự ngạc nhiên này không lớn hơn sự hạnh phúc. Hắn biết, mình thật sự học được kỹ năng trong game.

Tuy nhiên, hắn không chần chờ, một giây sau đó, hắn vận dụng tinh thần, điều khiển một Ma Cây rời đi chỗ khác, đồng thời hắn cũng cầm cây xông lại con Ma Cây đang đứng yên. Hắn làm như vậy là để đề phòng trường hợp con Ma Cây bên cạnh thấy đồng bạn bị đánh thì xông lại đánh hắn. Trường hợp này rất khó xảy ra, nhưng hắn cũng phải cẩn thận.

“Lỡ như Ma Cây có kỹ năng biến thái nào thì sao? Không sợ một ngàn, chỉ sợ một ngàn lẻ một a!”.

Lúc khúc cây đập xuống đầu Ma Cây, hắn cứ ngỡ rằng, mình là Tướng Trí Tuệ, nên sát thương sẽ cao vô cùng. Nếu hắn đoán không lầm, cú đánh này sẽ giết chết Ma Cây ngay lập tức.

Hắn đã lầm. Lúc này, hắn không ở trong Game. Lúc này hắn đang ở tại hiện thực. Vì lẽ đó, sát thương của đến từ Sức Mạnh, chứ không phải Trí Tuệ. Vì lẽ đó, Ma Cây chỉ mất một phần năm sinh lực.

Hắn đoán là một phần năm sinh lực, cảm giác tấn công nói cho hắn như thế. Đương nhiên, cảm giác có thể sai lầm, bởi vì hắn không thấy được sinh lực của đối phương. May mắn cho hắn, Ma Cây chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, chứ không hề phản kháng.

Nghe tiếng kêu của Ma Cây, hắn giật mình, vội vàng điều khiển cho Ma Cây câm miệng.

Hắn giáng năm đòn vào người Ma Cây, và phải tới đòn thứ sáu, thì Ma Cây mới lìa đời.

Khi Ma Cây lìa đời, một nguồn năng lượng từ vị trí chết của Ma Cây bay vào người của hắn. Cảm nhận được điều này, hắn vui mừng vì đã phán đoán và lựa chọn chính xác.

Con Ma Cây thứ hai vẫn đứng bên ngoài, hắn tiếp tục cầm cây xông lại. Ma Cây bị điều khiển nên đứng im, nín nhịn chịu đòn. Khi Ma Cây thứ hai bị giết chết, hắn phát hiện thời gian tồn tại của Ma Cây không phải là 6 giây, mà là hơn 30 giây.

“Chẳng lẽ… chẳng lẽ giây trong trò chơi là phút ở hiện thực. Thời gian tồn tại của Ma Cây là 6 giây, nghĩa là tồn tại 6 phút. Nếu như… nếu như những kỳ năng về sau đều tồn tại như thế… Vậy thì… vậy thì…”.

Hắn ngước mặt lên trời, cười ha ha, cười to tiếng.

“Có cái dị năng này, ta muốn nghịch thiên!”


View user profile
Tầng 3 on 21/3/2015, 17:23
Tham gia : 2015-03-21
Bài gửi : 5
Point : 7
Nhận thích : 3
Tường Bài viết Kết bạn Chặn

Re: [Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.


Divide And Fight.
Nhóm tác giả: Quân Đoàn Sói
Thể loại: Đô thị - kỳ ảo.



Chương 4: Mua Cá.


Bấm vào để xem:


Võ Đăng Trọng Nghĩa, bút danh Nghĩa Võ Đang, sinh ngày 17/06/1991. Nơi sinh Hội An, nguyên quán Duy Vinh – Duy Xuyên – Quảng Nam.

Năm Nghĩa học lớp 2, gia đình của hắn ly tán, nên hắn thường dùng nụ cười để quên đi mọi thứ. Ở thời kỳ trung học phổ thông, Nghĩa Võ Đang trải qua ba trường học. Mặc dù thành tích học tập của Nghĩa không cao, nhưng hắn vẫn tốt nghiệp Đại Học Khoa Học Huế, chuyên ngành Hóa Học Tổng Hợp.

Vào hai năm Đại Học đầu tiên, Nghĩa Võ Đang sinh sống trong chùa. Sau khi rời chùa, hắn vừa học tập, vừa lang thang truy tìm chân lý.

Đến khi kết thúc Đại Học, Nghĩa Võ Đang chỉ tìm thấy ông Lý bị què một chân, cho nên chán nản lâm vào thế giới văn học mạng. Trong quá trình nghiền ngẫm đọc truyện mạng, Nghĩa Võ Đang tập tành sáng tác tại Tàng Thư Viên, để rồi cùng với bạn bè xây dựng Thế Giới Truyện Việt – VipTruyen.Vn

Tuy nhiên khoảng chừng một năm sau, Nghĩa Võ Đang cảm thấy cuộc sống vô cùng áp lực. Hắn không tìm việc, không nổ lực, cả ngày đâm đầu vào thế giới văn học mạng. Cuộc sống của hắn toàn là sự ảo tưởng và dối trá. Nếu như lúc đó không có một cô bé bên cạnh hắn thì hắn đã kết thúc sự tồn tại từ lâu.

Nhưng chính vì cô gái đó, hắn cảm thấy áp lực cuộc sống càng ngày càng nặng nề. Nhiều lúc hắn muốn vùng dậy nhưng cũng nhiều lúc hắn cảm thấy tương lai vô cùng mờ mịt. Mãi cho đến khi hắn xuất hiện dị năng.

Nằm trên bờ cát, Nghĩa Võ Đang lắng nghe tiếng biển, mắt nhắm khít như đang chăm chú nhìn bầu trời. Hôm nay sóng biển vỗ ầm ĩ, bầu trời đầy âm u, thế nhưng hắn cho rằng đây là ngày đẹp nhất trong đời của hắn.

Nghĩa Võ Đang đang nghỉ ngơi, chính xác là hắn đang chờ đợi.

Lúc mới đầu, hắn phát hiện thời gian tồn tại của Ma Cây là 6 phút, việc này khiến cho hắn cực kỳ vui vẻ. Nhưng sau khi phát hiện thời gian hồi phục là 16 phút thì hắn không hề vui vẻ chút nào.

Hắn cũng không ủ rũ quá nhiều, được cái này thì mất cái khác thôi. Nếu như dị năng xuất hiện cái lỗi: “Thời gian tồn tại 6 phút, thời gian hồi phục 16 giây thì e rằng hắn sẽ vô địch thiên hạ với binh đoàn Ma Cây”. Huống chi thời gian tồn tại của kỹ năng được tính bằng phút là một tồn tại kinh khủng. Hãy tưởng tượng, một kỹ năng có thời gian bất tử là 5 giây, vậy khi sử dụng ở hiện tại sẽ bất tử tới 5 phút. Năm phút không nhiều, nhưng nó cực kỳ kinh khủng khi đi kèm với một khẩu súng máy.

Nếu là giây, kỹ năng sẽ hồi phục nhanh; nếu là phút; kỹ năng tồn tại lâu. Giả sử như lựa chọn một trong hai cái, Nghĩa Võ Đang chắc chắn sẽ lựa chọn phút.

Một khoảng thời gian dài trôi qua, kỹ năng Hạt Giống hồi phục về trạng thái Sử Dụng, Nghĩa Võ Đang đứng dậy và quyết định tung kỹ năng.

Quen tay hay việc! Mặc dù đây là lần thứ hai, thế nhưng hắn không hề tỏ vẻ bồn chôn hay lo lắng. Ánh mắt của hắn cực kỳ kiên định.

Khi hai con Ma Cây xuất hiện, hắn vận dụng tinh thần điều khiển, sau đó vung cây xông về phía trước.

Lần này, hắn tiêu diệt hai con Ma Cây chưa tới 15 giây.

Kết thúc nhiệm vụ đánh quái thăng cấp, hắn quan sát Bảng Nhân Vật. Hiện tại, hắn đã tìm thấy dòng năng lượng, lúc này nó đang ở con số 21%, nghĩa là hắn cần phải hấp thu thêm 79% năng lượng thì sẽ có thể thăng cấp.

Theo như hắn tinh toán, năng lượng Ma Cây cung cấp cho hắn chỉ hơn gà một chút, chứ không hề nhiều như hắn tưởng. Điều này có lẽ do sinh vật Ma Cây này bị hắn triệu hoán, hoặc cấp bậc của nó còn quá thấp. Hắn quên mất rằng, đẳng cấp của hắn càng cao thì % năng lượng yêu cầu càng lớn.

Hắn đang thắc mắc: “Hắn hấp thu năng lượng của Ma Cây, Gà, hoặc Chuột là hấp thu linh hồn, hay là hấp thu năng lượng trong cơ thể của bọn chúng?”.

Sau khi kiểm tra Năng Lượng Thăng Cấp, Nghĩa Võ Đang kiểm tra số lượng Năng Lượng Tinh Thần.

Sau hai lần sử dụng kỹ năng, hắn hao tổn hết 240 điểm năng lương tinh thần (sau này gọi là tinh thần). Lấy 400 trừ đi 240 thì còn 160 điểm. Mỗi phút hắn hồi phục 1 điểm tinh thần, sau 16 phút, hắn hồi phục được 16 điểm. Nghĩa là hiện tại hắn còn 176 điểm tinh thần.

Hắn còn một lần sử dụng kỹ năng nữa, cho nên hắn tiếp tục chờ đợi.

Mười sáu phút tiếp theo, hắn đứng lên và vận dụng kỹ năng. Khi 120 điểm năng lưọng tinh thần tiêu hao, hắn cảm thấy cực kỳ ể oải. Mặc dù như thế, hắn vẫn cố gắng giết hai con Ma Cây. Năng Lượng Thăng Cấp liền tăng thêm 9%.

Trong khoảng khắc năng lượng xâm nhập vào cơ thể, hắn vẫn không cảm thấy hết mệt nhọc. Vì lẽ đó, hắn ngửa xuống bờ cát, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chừng mười phút sau, tinh thần của hắn tiến tới con số 82, lúc này hắn cảm thấy đã bớt mệt nhọc. Hắn toan định chờ thêm 40 phút, để tinh thần hồi phục tới 120 điểm, nhằm có thể vận dụng kỹ năng thêm một lần nữa. Nhưng khi nghĩ tới cảnh cơ thể không còn tinh thần, cả người nằm đơ trên bờ biển, hắn liền rùng mình, vội vã bỏ đi ý niệm này.

Do không thể thực hiện kế hoạch giết Ma Cây, hắn tiếp tục thực hiện sự nghiệp Giết Gà Thăng Cấp. Mục tiếu của hắn là chợ Hòa Khánh Bắc. Hắn không thể tiếp tục giết gà tại chợ Nam Ô.

----------------------

Khu vực chợ Hòa Khánh Bắc cách chợ Nam Ô hơn 5 cây số. Khi Nghĩa Võ Đang tới chợ thì cũng đã hơn một giờ chiều. Lúc này, hắn cảm thấy có chút đói bụng.

Hắn đi vào quán cơm còn mở cửa, kêu một dĩa cơm lấp đầy bụng, sau đó tiếp tục hành trình. Chừng mười phút, hắn tìm được vị trí bán gà. Sau khi mặc cả, giá cả vẫn là 120 ngàn trên 1 con. Hắn liền mua 11 con, thanh toán 1 triệu 320 ngàn, rồi hỏi lò giết mổ gà.

Đem gà tới lò giết mổ, hắn tiếp tục thực hiện âm mưu như lúc trước. Lần này hắn may mắn hơn một chút, ông chủ nghe người của nhà hắn nhập viện liền đồng ý mua lại gà của hắn với giá mỗi con 90.000 đồng và không lấy tiền phí giết mổ.

Hắn nhìn mặt của ông chủ lò mổ thật kỹ, sau đó nhận tiền, rồi rời khỏi lò giết mổ.

Đến một vị trí khác, hắn bắt đầu đếm lại số tiền dư. Lúc này, hắn còn 1.095.000. (Dĩa cơm 15.000), Đếm tiền xong, hắn lẩm bẩm: “Không nghĩ rằng, giết 11 con gà chỉ được có 11% Năng Lượng Thăng Cấp”.

Giờ khắc này, hắn mới biết năng lượng của Ma Cây gấp bốn lần năng lượng của gà. Nếu như hắn đáng không sai, càng lên cấp cao, Năng Lượng Thăng Cấp càng kinh khủng. Bởi khi hắn ở cấp 1, năng lượng của gà có thể gia tăng khoảng 6% Năng Lượng Thăng Cấp, nhưng đến cấp 2 thì chỉ còn có 1%.

Nhìn 41% Năng Lương Thăng Cấp, hắn tiếp tục lẩm bẩm:

“Không biết tới cấp ba, ta còn có thể giết gà nữa không?”.

Nghĩa Võ Đang có chút lo lắng. Nhưng cũng chỉ là một chút lo lắng thôi. Hắn đi loanh quanh nơi chợ, sau đó vào khu vực bán cá. Chợ giờ này vắng tanh như chùa bà đanh. Hắn quan sát nơi này vài phút, sau đó quyết định mua tôm. Loại động vật này rất nhiều và có khả năng còn sống.

Tới địa điểm bán tôm đất, người bán tôm là một phụ nữ chừng ba mươi lăm tuổi. Hắn lặng lẽ cầm một con tôm nhỏ, sau đó bóp nát.

Cô chủ bán tôm không chú ý, cho nên con tôm mất đi sinh mệnh. Ngay lập tức, hắn cảm thấy một nguồn năng lượng bay vào cơ thể, chỉ là nó cực kỳ thấp. Hắn quan sát dòng Năng Lượng Thăng Cấp, nó vẫn không hề thay đổi. Vì lẽ đó hắn tự thân cảm nhận lại luồng năng lượng của gà và tôm. Sau khi so sanh, hắn đoán mình chỉ gia tăng chừng 0,002%. Tỉ lệ này hầu như là không đáng kể.

“Nếu giết loại tôm to hơn, Năng Lượng Thăng Cấp chắc ở khoảng 0,01%. Nghĩa là ta phải giết 100 con mới được 1% năng lượng. Một trăm con nặng chừng hơn 2 ký (kg), cũng có thể nặng hơn. Một ký tôm nuôi (tôm sú) tệ tệ chi cũng 90.000 đồng. Ta còn 59% nữa là thăng cấp, vậy ít nhất phải mua 118 ký, nghĩa là ta phải tiêu tốn hơn 10 triệu. Cái này… cái này…”.

Nghĩa Võ Đang càng tưởng tưởng, mặt mày càng co rúm. Cô chủ bán tôm ngồi bên cạnh, thấy Nghĩa không mua hàng, liền hỏi mở miệng hỏi:

“Mua tôm không em?”

“Dạ, để em sang bên kia, chút nữa quay lại chị nhé.”.

Cô chủ bán tôm nghe vậy, liền biết khách hàng không muốn mua, thế nhưng mặt mày cô vẫn tươi cười.

- Nhớ quay lại nhé!

Nghĩa Võ Đang gật đầu một cái, sau đó tiếp tục dạo phố. Năm phút sau, hắn đi tới khu vực bán cá. Ở đây có vài loại cá còn sống. Ví dụ như cá tràu (cá lóc), tiếc là giá hơi đắt tiền. Những loại cá rẻ tiền thì đều chết.

“Chợ giờ này quá vắng vẻ!”

Trong lúc Nghĩa toan định rời đi thì một người phụ nữ tới bên cạnh của hắn.

“Mua cá hả em, mua cá rô phi không?”

Nghe vậy, hắn liền nhủ thầm trong bụng: “Cá rô phi, đúng rồi, cá rô phi có sức sống cực kỳ cao, giá cả cũng khá thấp. Ở ngoài quê, một ký cá chỉ tầm khoảng 10 ngàn đồng.

Nghĩ vây, hắn liền hỏi: “Có cá rô phi sống không chị?”.

Người phụ nữ suy nghĩ vài giây rồi nói: “Có, nhưng giá hơi mắc một chút”.

Nghĩa Võ Đang hỏi trở lại: “Giá nhiêu?”

“Cá sống, 1 ký 30; cá chết, 1 ký 25.”.

Nghĩa Võ Đang nhíu mày: “Mắc vậy à?”

Người phụ nữ mỉn cười: “Giá của chị là rẻ nhất ở đây rồi đó em, giả thị trường từ 35 đến 40 ngàn lận. Nếu em mua nhiều, chị lấy giá 25 nghìn thôi”.

Nghĩa suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Em mua cá về thả hồ, nếu như chị lấy 15 thì em mua 50 ký”.

Cô chủ liền nói: “Mua cá thả hồ hả em, vậy thì mua loại rô-phi nhỏ nhé, chỗ chị cũng bán loại này, giá 1 ký 20 ngàn, nếu mua theo con thì 2000 đồng 1 con.”.

Nghĩa nghe vậy liền lắc đầu: “Không, em mua cá rô-phi to chị à. Nếu được thì bán cho em với giá 15. Không thì để em ghé chỗ khác.”

Nói xong , hắn quay đầu giả vờ đi. Chị bán cá thấy thế, liền hô: “Hai mươi nhé em, hai mươi là giá thấp nhất rồi đấy.”

Nghĩa lắc đầu và tiếp tục bước đi. Chị bán cá, liền chạy tới, kéo tay áo của hắn: “Được rồi, được rồi, coi như là chị kiếm lời ít một chút.”

------------


Khi tới khu vực chứa cá rô của chị chủ, hắn phát hiện nơi này có rất nhiều cá. Trong đó, cá rô là nhiều nhất. Đa số những loại cá này đều còn sống, những loại cá chết đều được ướp lanh trong thùng.

Người phụ nữ chỉ vào thau nhựa bự: “Em xem loại cá này được không? Loại này nặng chừng nửa ký tới một ký.”

Nghĩa hỏi trở lại: “Còn loại nào to hơn không chị?”

Chị bán cá cười nói: “Loại này là to nhất rồi đó em? Cho dù có loại to hơn thì cũng không nhiều. Em mua tới 50 ký, chị phải lấy cá của bạn hàng để bán cho em. Chiều nay, chắc người ta mắng chị chết.”

Nghĩa nghe vậy, chỉ cười cười. Hắn biết, chị bán cá sẽ có cách nhập hàng cá rô phi mới.

“Được rồi, chị cứ cân cho em?”

Không lâu sau đó, chị chủ cân cá xong, Nghĩa thanh toán 750 ngàn. Khi mọi thứ đã kết thúc, chị bán cá liền hỏi:

“Em có đem theo đồ đựng không? Có cần chị kêu người chở không?”.

Nghĩa Võ Đang lắc đầu: “Không cần đâu chị. Chị cứ bỏ hết vào bao, em sẽ đem về”.

Chị bán cá liền khuyên: “Như vậy cá sẽ chết đó em?”

Nghĩa Võ Đang cười: “Nhà gần, chị yên âm”.

Chị bán cá lắc đầu ngao ngán: “Thôi tùy em vậy?”. Nói xong, chị đi kiếm bao tời, rồi bắt cá bỏ vào bao. Nghĩa thấy thế, liền tới giúp một tay.

Khi cá đã được đưa hết vào bao tới. Nghĩa cột dây, sau đó mang đi. Chị chủ thấy Nghĩa có thể mang nặng như vậy, lòng thầm khen: “Thằng này trâu.” Nàng không hề biết, sức mạnh của Nghĩa bây giờ là hai trăm ký, năm mươi ki lô gam đối với hắn là quá nhẹ nhàng.


View user profile
Tầng 4 on 22/3/2015, 18:27
Tham gia : 2015-03-21
Bài gửi : 5
Point : 7
Nhận thích : 3
Tường Bài viết Kết bạn Chặn

Re: [Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.


Divide And Fight.
Nhóm tác giả: Quân Đoàn Sói
Thể loại: Đô thị - kỳ ảo.


Chương 5: Xuất xứ của năng lượng.


Bấm vào để xem:




Lái xe, mang bao cá tới chợ Nam Ô, Nghĩa Võ Đang đi thẳng vào khu vực bán cá. Lúc này, chợ không có bao nhiêu khách, những người chủ hàng đều đang nghỉ ngơi. Khi Nghĩa mang bao cá vào, vài người nhòm ngó hắn, tuy nhiên không có ai cất tiếng hỏi. Họ giống như đang chờ Nghĩa tới chỗ họ hỏi thăm.

Đúng như nhưng người này dự đoán, Nghĩa bước về phía người gần hắn nhất, nhằm hỏi thăm địa điểm xoay cá. Hắn muốn tới chỗ đó làm cá, rồi xoay cá thành chả. Khi tới nơi, hắn mượn cái kéo và một cái thau nhựa của cô xoay cá bên cạnh, rồi đi tới khu vực “làm cá”.

Từ quãng đường vận chuyển cá, cơ thể của hắn nhận được 12 nguồn năng lượng, cho nên hắn biết cá rô đã chết 12 con. Nhìn vào dòng Năng Lượng Thăng Cấp, hắn thấy phần trăm đã tăng tới thêm 2%, con số hiện tại là 43%. Như vậy một con cá rô phi ước chừng 0,2% năng lượng.

Ngồi xuống vị trí làm cá, hắn chọn những con cái to nhất, rồi cắt đầu, mổ bụng, làm mang của bọn chúng. Khi giết chết 3 con cá to nhất, Năng Lượng Thăng Cấp của hắn gia tăng thêm 1%.

Giết thêm chín con cá, Năng Lượng Thăng Cấp của hắn tăng lên 46%.
Mười chín con cá tiếp theo, Năng Lượng Thăng Cấp đã đi tới nửa đường.

Hắn nhìn vào bao cá, số cá còn lại khoảng chừng 50 con. Sau khi giết xong 50 con cá này, Năng Lượng Thăng Cấp đạt đến mức 59%.

Xong xuôi tất cả, hắn rửa tay sơ sài, rồi ngẩng đầu tìm người xoay cá. Vài giây sau đó, hắn trông thấy một người phụ nữ gần 50 đang nhìn hắn. Đây cũng là người mà hắn mượn kéo và mượn thau. Hắn biết, người phụ nữ này đang chờ hắn đến.

Nhưng hắn chưa kịp đến chỗ người phụ nữ này thì cô ta đã cất tiếng hỏi:

“Xoay cá hả con?”

“Dạ!” – Hắn vừa trả lời, vừa bưng thau cá về phía người phụ nữ.

“Xoay hết luôn à?” – Khi hắn tới nơi, người phụ nữ nhìn thau cá và hỏi.

“Dạ!”. – Hắn gật đầu trả lời.

“Bao nhiêu ký vậy con?”. – Người phụ nữ tiếp tục hỏi.

“50 ký cô à!” – Hắn trả lời.

“Thường thì cô xoay 1 ký cá, cô lấy giá 5 ngàn. Nếu như xoay với số lượng lớn như thế này, cô lấy rẻ con 200 ngàn thôi!”. – Cô chủ đáp trở lại.

Nghĩa nghe vậy không mặc cả, không trả lời, mà hỏi ngược: “Ở đây có ai mua cá không cô”. Hắn ngập ngừng đôi chút: “Ao nhà con nuôi cá rô phi, nhiều quá nên con bắt đi xoay chả, nếu bán không được thì sẽ đem về ăn. Cô mua được thì mua giùm con”.

Cô xoay cá nghe vậy, liền suy nghĩ. Không lâu sau đó, cô trả lời: “Cô không mua cá con à. Nhưng con chờ ở đây, để cô vào trong tìm người mua giúp con.”

Nói xong, cô xoay cá quay người bước đi. Một lát sau đó, cô trở lại và dẫn theo một người phụ nữ.

Người phụ này chỉ chừng ba lăm tuổi, khi thấy hắn, chị ta liền hỏi:

“Cá nuôi ở nhà hả em? Sao không đi giờ chiều, mà lại đi giờ này?”

“Vâng, tại chiều nay em có chút chuyện chị à”. – Nghĩa trả lời.

Chị mua cá gật đầu tỏ vẻ hiểu, sau đó nhìn xuống thau cá. Thấy cá đã làm sạch sẽ, chị ngạc nhiên hỏi:

“Sao không bán cá sống?”.

“Em định xoay cá thành chả, nếu như không có ai mua thì em đem về ăn từ từ.” – Nghĩa giải thích.

“Tiếc nhỉ, nếu như em kêu chị sớm thì chị mua với giá cao cho em. Chứ cá làm sẵn rồi, khó bán lắm. Giờ thì chỉ có nước xoay thành chả thôi. Mà em dự đính bán nhiêu.”

“Em cân ở nhà là 50 ký, sau khi làm cá sạch sẽ chắc còn khoảng 45, chị có thể cân lại. Nếu được thì em bán với giá 600 ngàn. Ý chị sao?”.

Chị mua cá nghe vậy, liền lắc đầu: “Giá này cao quá em à. Giờ chị mua lại, chị phải trả thêm tiền xoay cá nữa.”

Thấy chị mua cá không báo giá, Nghĩa đành phải hỏi thăm: “Vậy chị mua với giá bao nhiêu.”

“300 ngàn là hết cỡ em à. Aiii, tính thêm 200 ngàn xoay cá thì chị phải tốn tới 500 ngàn”.

Nghĩa lắc đầu, đáp lại: “Chị tốn tiền xoay cá thì chị bán chả cá với giá cao hơn. Nói chung, giá này quá thấp. Nếu thế, em đem về ăn cho rồi. Thôi em nói tình cảm, em bớt 100 ngàn, nếu được chị lấy với giá 500 ngàn”.

Chị mua cá tiếp tục lắc đầu: “Mua với giá đó không kiếm lời được em à. Em nói tình cảm thì chị cũng nói tình cảm. 350 ngàn nhé em!”.

Nghĩa cũng lắc đầu theo: “450 ngàn được không chị?”.

Chị mua cá cười nói: 400 ngàn là hết mức rồi đó em.”

Nghĩa giả vờ suy ngẫm một lát, rồi mới đáp lại: “400 ngàn và hai ký cá xoay. Coi như là chị biếu em đi. Chứ đem cá đi xoay mà không ăn được thì đau lòng lắm.”

Chị mua cá nghe vậy, toan định hạ khối lượng cá xoay, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chị nói: “Thôi được rồi, coi như đây là công làm cá của em”.

Kết thúc quá trình mặc cả, chị mua cá bắt đầu kiểm tra lại khối lượng của cá rô phi. Kết quả cũng không nằm ngoài dự liệu của Nghĩa bao nhiêu.

Chị mua cá thanh toán tiền cho Nghĩa, sau đó bàn chuyện với cô xoay cá, rồi rời đi. Còn Nghĩa vẫn đứng ở đó. Hắn cần chờ đợi 2 ký cá xoay ra lò, rồi mới rời đi.

------------------------

Tính từ thời điểm Nghĩa Võ Đang xuống chợ Hòa Khánh Bắc thì đã hơn hai tiếng. Lúc này năng lượng của hắn đã hồi phục tới 214 điểm, vì lẽ đó hắn không tính về phòng trọ, mà đi đổ 20 ngàn xăng, sau đó tới chỗ bờ biển.

Giết xong 2 con Ma Cây, Năng Lượng Thăng Cấp của hắn đạt tới 68%, năng lượng tinh thần còn lại 94 điểm. Lúc này, hắn không có cảm giác mệt mỏi, nguyên nhân có lẽ là do năng lượng tinh thần trên 90.

Khi về tới nhà, hắn trả xe cho chị chủ, giải thích nguyên nhân về trễ, đồng thời tặng chị chủ 2 ký cá xoay.

Chị chủ phòng trọ, tên là Kim Anh, trùng tên với mẹ của hắn, năm nay đã ba mươi sáu tuổi. Tính chị rất hiền và tốt bụng, cho nên cười đùa vài tiếng, đồng thời bảo hắn đừng mua cơm. Tối nay, chị sẽ nấu cơm và hắn sẽ cơm cùng với gia đình chị.

Nghĩa từ chối vài lần, nhưng không được, cho nên đành phải đồng ý.

Về tới phòng trọ của mình, Nghĩa Võ Đang nằm xuống giường và vắt tay lên trán. Lúc này, đam mê game và truyện của hắn đã bay mất dép. Hắn đang sắp xếp kế hoạch, tính toán bước đi và quy hoạch cho tương lai.

Thời gian trôi qua, Nghĩa Võ Đang đắm chìm trong cơn tự sướng, rồi ngủ lúc nào chẳng hay.

Mãi đến năm giờ rưỡi, chị Kim Anh đập phòng, thì hắn mới thức dậy.

Rửa mặt, rửa tay xong xuôi, Nghĩa mở cửa đi ra ngoài. Ở bên ngoài đã dọn cơm đầy đủ. Trên bàn gồm bốn món ăn, đó là canh, thịt kho, đồ xào và chả cá chiên giòn.

Nhà chị Kim Anh gồm 4 người: “Chồng chị, hai đứa con gái và chị”. Điều kiện kinh tế của gia đình chị khá tốt, đáng tiếc hoàn cảnh sống lại không tốt. Chồng chị cực mê số đề, banh bóng, nghe đâu còn có bồ nhí.

Lúc này, chồng chị không có ở nhà, bàn ăn chỉ có hai đứa con gái và chị. Hai đứa con gái của chị phải nói là tuyệt xinh. Đáng tiếc hai đứa cũng tuyệt nhác. Tính cách của hai cô bé khá giống tiểu thư. Nhìn từ trên xuống dưới, hai đứa con gái của chị Kim Anh có ưu điểm là không xem thường người khác. Tất nhiên, hai đứa còn rất nhiều ưu điểm, chỉ là hắn không có thời gian khám phá.

Nghĩa Võ Đang đã có người yêu, cho nên cũng không có ý định đong đưa. Thật ra hắn là kẻ có sắc tâm nhưng không có tiền. Huống chi hai cô gái đều khá nhỏ, đứa lớn học lớp 12, còn đứa nhỏ mới học lớp 9.

Hai đứa kêu hắn là chú Nghĩa. Thích trẻ nhỏ là một tội lỗi. Người yêu hắn đang học 11, hắn không thể chịu đựng thêm một tội lỗi nào nữa.

Ngồi xuống bàn ăn, Nghĩa nhận chén cơm từ chị Kim Anh. Trong lúc hắn định gắp lát chả cá, thì bé Nơ kêu: (Nơ là đứa em)

“Ui cha, chả cá gì mà dở nực ri trời!”

Nghĩa Võ Đang nghe vậy, mặc dù không hiểu nhưng mặt mo có chút nóng. Hắn toan nếm thử thì chị Kim Anh cũng nói:

“Ừ, không thấy mùi vị gì cả? Kỳ lạ thế!”.

Sau khi nhai miếng chả cả, Nghĩa cũng cảm thấy chả cá khá nhạc nhẽo. Thịt chả cá cũng rất sơ, chứ không có dai như mọi lúc. Hắn cũng tỏ vẻ ngạc nhiên:

“Kỳ lạ nhỉ?”

“Ông mua chả cá rẻ tiền đúng không?”. – Đây là lời châm chọc của bé Ni.

Nghĩa nghe vậy, vôi xua tay: “Không có, anh mi mua cá rô phi sống, rồi tới chỗ xoay đàng hoàng à.”

Chị Kim Anh ăn thêm một miếng, rồi nói:

“Vẫn không thấy mùi gì cả, em có mua nhầm không vậy?”.

Chị Kim Anh nghĩ nghĩ vài giây, sau đó bồi thêm một câu:

“Hay là thằng Nghĩa mua cá rẻ tiền cho mẹ con ta ăn”.

Nghĩa cảm thấy ê mặt, nhưng vẫn cười ha ha. Có thể nói rằng, đây là kỹ năng mà hắn đã luyện hơn mười năm.

Bé Ni nói: “Ông nghĩa làm ăn kiểu ni, chắc chết mẹ con tui quá”.

“Ha ha, cái này thì anh mi cũng bó tay.” – Nghĩa tiếp tục cười trừ.

Bé Nơ đột ngột chen vào: “Thôi chả cá dở quá, tui không ăn đâu.”.

“Hic.” – Tính thẳng thắn của bé Nơ khiến Nghĩa Võ Đang hết muồn cười.

Chừng năm phút sau, mọi người không bàn tới vụ chả cá. Tất cả đều vừa ăn, vừa chém gió. Đĩa chả cá vẫn được đặt trên bàn, nhưng giờ này nó giống như đĩa bánh mỳ chay. Ai cũng có thể ăn, nhưng ăn không ngon.

Khi không còn bị chọc quê, Nghĩa Võ Đang bắt đầu suy nghĩ. Hắn mường tượng một chút, liền tìm được nguyên nhân. Nếu hắn không lầm, chả cá đều đã mất đi năng lượng. Nghĩa là, khi động vật bị giết chết, nguồn dinh dưỡng trong cơ thể của chúng sẽ bị hắn hấp thu.

Như vậy, số gà và cá mà hắn bán đi toàn là hàng dỏm, hàng kém chất lượng. Tóm lại là hắn đã lời to, chứ không hề lỗ vốn.

Tuy nhiên, việc này không hề đem lại niềm vui cho hắn. Sau này hắn không thể giết động vật rồi đem đi bán. Làm như vậy không phải là không được, nhưng cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.

Hắn có thể làm lén, hoặc lâu lâu mới giở trò, cũng có thể thay đổi địa điểm. Nhưng khi hắn nghĩ tới việc: “Người ta mua hàng của hắn, sau đó bán lại cho người tiêu dùng, khiến cho người tiêu dùng chịu thiệt” thì có chút đắn đo. Hắn từng tụng kinh niệm phật, cho nên hắn không quen phong cách sống “lợi mình hại người”.

Càng nghĩ, hắn càng bực bội. Hắn cảm thấy áy náy với ông chủ lò mổ tại chợ Hòa Khánh. Giá như ông ta không thông cảm và thu mua với quan điểm thương nhân thì hắn đã lãng quên. Đằng này lại khác, ông ta thương tình nên đã mua với giá cao. Mặc dù là số gà kia cũng tới tay người tiêu dùng nhưng lỡ như người ta tới chửi rủa, hoặc kêu ca thì sao.

“Được rồi, nếu có cơ hội thì đền bù sau?”.

-------------------------

Khi ăn cơm xong, Nghĩa Võ Đang không về phòng, mà chạy tới bụi cỏ sau nhà. Hắn muốn kiểm chứng một số suy đoán của mình.

Nghĩa tới bờ cỏ và tìm tòi vài con châu chấu.

Hắn giết châu chấu. Cơ thể của hắn không hề cảm nhận được nguồn năng lượng nào cả.

Hắn tiếp tục giết kiến và giết sâu. Cơ thể của hắn vẫn không thể hấp thu năng lượng.

“Châu chấu, sâu đều chứa chất dinh dưỡng, tại sao ta không thể hấp thu năng lượng của chúng nhỉ? Chả lẽ ta không thể hấp thu năng lượng của côn trùng. Nhưng nếu như thế, tại sao ta có thể hấp thu năng lượng của cá và tôm.”

“Ma Cây sinh ra từ hạt giống, ta có thể hấp thu năng lượng của nó. Vậy tại sao ta không thể hấp thu năng lượng của kiến, châu chấu và sâu.”

Nghĩa Võ Đang càng suy đoán càng đau đầu. Nếu như hắn học khối xã hội nhân văn, hoặc là mọt game chân chính thì hắn không thèm suy đoán. Thế nhưng hắn học khối tự nhiên, đặc biệt là thích truy tìm chân lý, vậy nên hắn muốn tìm hiểu căn nguyên một cách rõ ràng. Hắn không thích chạy lung tung như một con gà mờ.

“Chẳng lẽ côn trùng không có linh hồn… Linh hồn à… Để xem… để xem…”

“Mười sáu con gà có thể khiến ta thăng cấp, nghĩa là ăn 16 con gà, sức mạnh của ta có thể tăng thêm 100 kg. Nếu ăn 116 con gà, sức mạnh của ta sẽ tăng thêm 200 kg. Nghĩa là, nếu như ăn càng nhiều gà, ta sẽ trở thành siêu nhân. Điều này quá vô lý.”

“Suy đoán hợp lý nhất là năng lượng mà ta hấp thu không chỉ đến từ dinh dưỡng mà con đến từ linh hồn của động vật. Chỉ là gà, cá, tôm có linh hồn thật sao? Nếu thế, tại sao châu chấu và sâu không có linh hồn. Nếu thế giới này tồn tại linh hồn như suy đoán của ta, vậy không lẽ thuyết pháp chúng sinh đều có phật tính, chúng sinh đều có linh hồn là sai….”

“Ây da… Thật là đau đầu quá đi!”

“Nếu như linh hồn thực sự tồn tại, vậy tại sao Ma Cây lại có linh hồn? Phải biết rằng, bản nguyên của Ma Cây là một hạt giống. Hạt giống bị năng lượng và kỹ năng của ta kích thích nên phát triển, đến khi nó rơi xuống đất thì hóa thành Ma Cây. Linh hồn của nó đến từ đâu. À… Theo thuyết pháp duyên khởi, một sinh linh khi chết đi, linh hồn của nó sẽ du đãng trong thế gian, nếu như nó gặp một cơ thể chuẩn bị chào đời thì linh hồn đó sẽ kết hợp với cơ thể để trở thành một sinh mệnh hoàn chỉnh. Nghĩa là, linh hồn luôn du đãng ở xung quanh ta, khi Hạt Giống bị kỹ năng và năng lượng kích thích, nó sẽ biến thành một cơ thể, khiến cho linh hồn chui vào và trở thành một sinh mệnh.”

“Vậy tại sao ta không thể hấp thu những linh hồn du đãng xung quanh? Tại sao ta không thể hấp thu dinh dường của nhưng sinh vật vừa mới chết. Chẳng lẽ ta muốn hấp thu thì cần phải giết chết động vật sao? Điều này cũng đúng, lúc ta ở lò giết gà, người khác giết gà, ta không hề hấp thu được năng lượng. Thế nhưng tại sao ta có thể hấp thu được năng lượng? Dị năng sao? Dị năng của ta hoạt động như thế nào?”.

“À, giả sử như ta bị đánh, ta sẽ xông lại hoặc bỏ chạy. Nhưng đối với thằng ngu hoặc thằng khùng, bọn chúng sẽ xông lại, chứ không hề bỏ chạy. Linh hồn thoát khỏi cơ thể là một chùm năng lượng chứa ý thức thô thiển. Theo thuyết pháp, nếu như một người không luyện tập hoặc tu luyện, thì khi họ chết, linh hồn của họ sẽ chứa dục, nói đơn giản là linh hồn chỉ còn lại bản năng. Vậy nên, khi ta giết chết nó, linh hồn sẽ thoát ra ngoài, nó sẽ oán niệm và xông tới ta. Nói như vậy, dù ta không có dị năng thì khi ta sát sinh, oán niệm của linh hồn bị giết vẫn bám vào cơ thể của ta, yếu tố này chẳng lẽ là thuyết pháp Lục Đạo Luân Hồi. Khi nào rảnh rỗi, ta phải tìm hiểu thuyết pháp này mới được”.

“Điều khó hiểu ở đây là tại sao nó lại mang theo năng lượng dinh dưỡng bay vào ta? Thôi được rồi, ta cứ quy kết dị năng của ta đã thúc đẩy nó.”

“…”

“Cứ suy đoán lung tung như thế này cũng không tốt cho lắm. Thời gian sẽ chứng mình cho tất cả, rồi một ngày ta sẽ thông hiểu thôi.”

Tạm dừng những suy đoán, Nghĩa Võ Đang tìm một nơi ẩm ướt, rồi tiến hành đào giun đất. Khi đào được giun đất, hắn liền giết nó đi. Mới đầu, hắn phát hiện sức sống của giun đất rất dai, rất khó giết, nguyên nhân là do nó khả năng phân liệt và tái sinh. Đáng tiếc giun đất gặp phải Nghĩa Võ Đang.

Giun đất chết đi, hắn hấp thu được một nguồn năng lượng. Nguồn năng lượng hơn xa năng lượng của tôm, nhưng lại kém cá rô phi một chút.

“Tại sao năng lượng của giun lại nhiều đến thế. So với cá rô, thể tích của giun nhỏ hơn nhiều.”

Để kiểm chứng năng lượng của giun, Nghĩa quyết định đào đất và truy bắt giun. Sau khi giết hơn tám con giun lớn và bốn con giun nhỏ, Năng Lượng Thăng Cấp của hắn gia tăng thêm 1%. Điều này khiến hắn vô cùng vui vẻ. Hắn đã tìm được hướng thăng cấp mới. Một phương hướng thăng cấp không tốn tiền.

“Tại sao giun đất lại có năng lượng lớn như thế?”. Mặc dù vui mừng, nhưng lòng hắn vẫn nghi hoặc.

“Giun đất còn có năng lượng gì nữa không nhỉ? Để xem… để xem… Giun đất có… À, giun đất có khả năng tiêu hóa cực cao, khả năng phân liệt và khả năng tái sinh.”

Chẳng lẽ năng lượng bị hấp thu không những đến từ linh hồn và dinh dưỡng mà còn đến từ gien. Không… không… hấp thu gien của giun đất là không hợp lý. Nếu ta đoán không sai, ta đã hấp thu nguồn năng lượng cấu tạo và xây dựng các loại gien đó.”

“Gien tạo cho giun có những khả năng không tưởng, những khả năng này cũng có thể gọi là kỹ năng của giun. Kỹ năng và năng lượng của ta tạo ra Ma Cây, Ma Cây có thể biến thành Năng Lượng Thăng Cấp, vậy kỹ năng của giun đất cũng có thể chuyển hóa thành năng lượng. Ừm… điều này khá hợp lý. Chỉ là tại sao ta không thể hấp thu được năng lượng của côn trùng. Nói là côn trùng cũng chưa đúng, bởi vì ta mới thí nghiệm ở châu chấu, kiến và sâu… Thôi, thôi, thời gian sẽ trả lời cho ta biết tại sao.”

Xoa xoa thái dương, mèn mèn đôi má, Nghĩa Võ Đang tổng kết lại như sau:

- Khi ta giết một sinh mệnh, linh hồn sẽ bay ra và tồn tại oán niệm. Dị năng của ta sẽ thúc đẩy oán niệm mang theo tất cả các loại năng lượng xông về phía ta.

Nghĩa Võ Đang gật gù, tỏ vẻ hài lòng. Nhiệm vụ tiếp theo của hắn là tìm một nơi vắng vẻ để triệu hóan hai con Ma Cây, nhằm hấp thu năng lượng. Hắn không ngờ rằng, trừ những thiếu sót chưa được khám phá thì những suy đoán của hắn không sai lệch bao nhiều.



View user profile
Tầng 5 on 22/3/2015, 18:38
Tham gia : 2012-05-28
Bài gửi : 7238
Point : 35613
Nhận thích : 1044
Tường Bài viết Kết bạn Chặn

Re: [Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.

Truyện này quá laughing))) tiếp tục đi b happy

View user profile
Tầng 6 on 17/6/2015, 21:10

Re: [Đô Thị - Kỳ Ảo] Divide And Fight.

Tầng 7 Today at 07:30


Tên truy cập